wapste đã chuyển sang địa chỉ ayemm.net hãy bấm vào đây để vào wapsite.ayemm.net cập nhật game, truyện mới liên tục
GB|Music|BlogHOME
- 07-08-20 22h22'
TRẠM ĐIỆN THOẠI TRÊN THIÊN ĐƯỜNG
Không biết trên thiên đường có
trạm điện thoại hay không? Liệu có phải xếp hàng rất lâu không?
Em không sợ phải chờ đợi...
Long:
Bọn họ nói với em rằng anh đã
rời bỏ em rồi. Em chỉ cười thôi,
bởi vì em biết rằng anh không
bao giờ như vậy. Em vẫn còn
nhớ, năm em 14 tuổi, em bị một
đứa con trai lớp trên bắt nạt, anh
đã xông ra đánh nó để bảo vệ
cho em, sau đó với bộ mặt sưng
tấy anh nói với em rằng: " Em
Phương, về sau cả đời này anh sẽ
bảo vệ em!" Lúc đó chẳng phải
chúng ta đã thầm hẹn ước như
vậy sao? Nhưng hôm nay là sinh
nhật lần thứ 24 của em, anh làm
sao có thể bỏ em một mình mà
âm thầm đi như vậy? Anh có biết
rằng nếu không có anh, em
không thể nào sống được.
Không có bàn tay anh dẫn
đường, em sẽ bị lạc lối không
còn biết phương hướng nào để
đi. Không có chiếc áo khoác của
anh che chắn, em nhất định sẽ
rất giá lạnh. Không có tiếng
chuông điện thoại anh gọi vào
mỗi buổi sáng, em sẽ lại đi làm
muộn cho mà xem...Chúng mình
đang chuẩn bị cho ngày kết hôn,
anh cũng biết mà, em là một con
bé vụng về như thế, chỉ có một
mình, em làm sao có thể lo liệu
được mọi chuyện? Em biết rằng
anh chỉ đang tạm xa em một thời
gian mà thôi, anh chỉ đến một
nơi mà em không hề biết thôi
phải không? Nhưng anh nhớ
nhé, nhất định, nhất định phải
trở về với em đấy. Anh còn phải
thực hiện lời thề " cả đời này"
bên em nữa mà. Em vẫn đang ở
đây đợi ngày anh trở về.
Tiểu Phương
Ngày 19 tháng 5
Long:
Hôm nay em lại đi trên con
đường mà chúng mình vẫn
thường cùng nhau dạo chơi, anh
có còn nhớ điểm hẹn của chúng
mình không? Ở nơi đó vẫn còn
bài hát mà anh thích đó. Em đang
nghĩ rằng, chỉ cần em đi hết con
đường này sẽ lại được gặp anh.
Bởi vì anh đã từng hứa với em
rằng sẽ đưa em đi xem bộ phim
đó mà, hôm nay đã là ngày cuối
cùng còn chiếu bộ phim đó.
Mười năm qua, anh chưa từng
một lần lỡ hẹn với em, chúng ta
đã tuèng thề rằng đời này kiếp
này sẽ luôn ở bên nhau mà? Anh
có thể quên rồi sao? Về đến nhà,
chuông điện thoại của em réo
vang. Em nghĩ nhất định đó là
anh rồi, là anh đã hỏi em đã về
đến nhà chưa, em đang làm gì
thế, đã ăn tối chưa, và anh sẽ lại
nhắc nhở em phải biết nghe lời
và phải ngoan ngoãn. Nhưng
giọng nói của người trong điện
thoại lại là Băng Băng, cô ấy hỏi
em đang làm gì. Em nói em đang
chờ điện thoại của Long. Trong
điện thoại em nghe thấy tiếng
Băng Băng òa lên khóc rất to.
Anh nói xem cô ấy có phải là rất
buồn cười không? Tại sao lại
phải khóc cơ chứ? Khi chỉ có một
mình em trong đêm đen vắng
lặng, em cũng muón khóc lắm
đấy. Nhưng em biết nếu anh nhìn
thấy em khóc anh sẽ rất đau
lòng. Vì thế em đang gắng hết
sức để không bật khóc, để khi
đợi anh trở về em sẽ nói với anh
rằng, con người em rất kiên
cường phải không anh. Nhưng
khi nào anh mới quay trở về
đây...
Tiểu Phương
Ngày 26 tháng 5
Long:
Em lại vừa gọi điện đến nhà anh
đấy, nhưng những lời em nghe
thấy vẫn chỉ là những câu nói
quen thuộc trong chiếc máy
nhắn tin: " Hiện giờ tôi đang bận
không thể trả lời điện thoại, xin
hãy để lại lời nhắn, tôi sẽ nhanh
chóng gọi điện lại cho bạn." Đây
đã là lần thứ mấy trăm như thế
rồi? Anh đang đánh răng hay
đang tắm, hay là tiếng ti vi to quá
nên anh không nghe thấy tiếng
điện thoại kêu? Từng lời anh nói
trong điện thoại dường như vẫn
luôn đọng lại bên tai em, cứ như
anh chưa bao giờ rời xa em vậy.
Nhưng chẳng phải rất lâu rồi anh
không được nghe giọng nói của
em sao? Anh không nhớ em à?
Em biết rằng trước mặt anh em
chỉ là đứa trẻ bướng bỉnh mà
thôi, người mà luôn khiến anh
phải tức giận. Anh biết không,
bởi vì em rất thích nhìn thấy vẻ
mặt cau có của anh khi em
không nghe lời, em thích lại
được nghe anh nói : " Cô nhóc
này em hư quá!" , thích ánh mắt
trách móc đầy yêu thương của
anh. Em ôm chiếc gối bất chợt òa
khóc. Dù những lúc chúng mình
to tiếng với nhau thế nào đi
chăng nữa, nhưng chỉ cần nhìn
thấy em khóc, anh nhất định sẽ
ôm chặt em vào lòng, hôn đi
những giọt nước mắt của em, xin
lỗi an ủi em. Nhưng...tại sao, tại
sao lần này anh lại vô tình đến
vậy?
Yêu anh
Ngày 1 tháng 6
Long:
Ngày chúng mình kết hôn đã qua
rồi. Tuy rằng anh vẫn chưa trở về
nhưng em vẫn tự mình tổ chức lễ
cưới và trở thành vợ anh. Từ
năm 14 tuổi em đã luôn mong
ước đến ngày có thể được làm
vợ anh. Anh có còn nhớ những
lời trước khi anh cầu hôn với em
không? Anh thật là khéo nói, anh
nói là: " Em Phương, hôm nay
anh sẽ thực hiện một nguyện vọng của em." Em tinh nghịch hỏi
lại: " Nguyện vọng gì cũng có thể
được chứ?" Anh cười nói: " Ừ, bất
cứ nguyện vọng gì cũng được."
Thế là em liền nói ngay: " Vậy thì
anh hãy lấy em đi." Kết quả là anh
liền giả vờ làm một trò ảo thuật
rồi lấy từ trong túi ra một chiếc
nhẫn cưới, dịu dàng đeo nó vào
ngón tay em. Anh biết không,
được làm vợ anh là nguyện vọng
lớn nhất đời em. Em luôn luôn hi
vọng mãi mãi có thể ở bên anh.
Nhưng. . . .


KẺ CẮP
Nghe tiếng mẹ gọi dậy ,tôi vội
vùng khỏi chiếc chăn ấm...Sáng
nào cũng vậy, cứ 5h sáng tôi
phải dậy ra phụ giúp mẹ bán
bánh.Mùa hè thì chẳng sao chứ
mùa đông,quả là khó khăn.Một
hôm, đang lúc bận rộn bán
hàng ,chợt có tiếng nói:
-Ô....kia con chó lấy ổ bánh mì!
Con chó kẻ cắp mồm ngoặm
bánh đang chạy rất nhanh,có
đuổi theo cũng không kịp.Đến
giờ đi học,tôi vội tới trường và
cũng quên luôn câu chuyện lúc
sáng.
Nhưng mấy hôm nay,ngày nào
cũng mất một chiếc bánh,tôi cho
rằng thủ phạm chính là con chó
lạ đó, phải cho nó một trận mới
hả.Nhưng mẹ tôi lại bảo:
-Thôi con ạ!Chắc nó bị bỏ đói,ta
cho nó vậy.
Tôi không đồng ý và quyết định
cho con Vàng to khoẻ,đẹp mã và
nổi tiếng khôn ngoan của tôi
trừng trị.Quả nhiên sáng ấy đang
lúc ngái ngủ bởi còn thưa khách
hàng,tôi giật mình nghe tiếng
sủa rất to của con Vàng và vút
một cái nó xô tới con chó kẻ cắp
đang tiến tới thùng bánh.Con
chó lạ gầy nhom sợ quá quay
đầu co cẳng chạy bạt
mạng.Không hiểu sao,con Vàng
đuổi theo một đoặn,sủa lên rất to
rồi quay lại.Có lẽ nó thương hại.
Chủ nhật được nghỉ học,tôi nảy
ra ý định theo dõi xem con chó
đó của nhà ai.Tôi bắt đầu sốt
ruột thì con chó lạ xuất hiện.Nó
vội vàng lấy chiếc bánh.Tôi và
con Vàng nhẹ nhàng bám
theo.Qua một dãy phố đến chân
cầu thang Bách hóa tổng
hợp,con chó lạ dừng lại trước
một thằng bé còm nhom rách
rưới,vẻ mặt bơ phờ,đang run rẩy
vì lạnh.Chỉ nhìn đã biết nó là ăn
xin và đang bị ốm.Con chó lạ thả
cái bánh vào tay chủ,đứa bé ăn
một miếng lại bẻ một ít cho con
chó.Mải nhìn nên con Vàng chạy
xô tới chỗ đó mà tôi không kịp
giữ lại.Thấy con Vàng con chó lạ
gầm gừ nhưng thằng bé quát im
rồi bẻ miếng bánh cho con
Vàng,Vàng ngửi ngửi,lưỡng
lự,thằng bé lại tung miếng nữa
và gắng mỉm cười:
-Ăn đi mày,tao chỉ có vậy thôi.
Thấy chủ tỏ ra thân thiện,con chó
kẻ cắp cũng lại gần ngửi ngửi
làm quen.Lát sau hai con chó đã
vui vẻ tranh nhau những miếng
bánh mà thằng bé tung
lên.Chúng đã là bạn của nhau
thật rồi.Trông cảnh tượng đó
mắt tôi bỗng cay xè !
Top - Hỗ Trợ - Video - Thư Viện
C-STATU-ON
© 2009 - 2020 AyEmm.Net

XtGem Forum catalog