XtGem Forum catalog
wapste đã chuyển sang địa chỉ ayemm.net hãy bấm vào đây để vào wapsite.ayemm.net cập nhật game, truyện mới liên tục
GB|Music|BlogHOME
- 11-08-20 02h09'
>
- Dậy ăn sáng với tớ đi, ba tớ đi làm rồi !!!! Này sao tớ lo cho Phong lắm không biết anh ấy thế nào ?? từ tối giờ đâu điện thoại gì được cho anh ấy. - Trúc nhăn mặt lại vẻ lo lắng.

- Chắc là không sao đâu !! Đừng lo. - Nó xoa đầu Trúc an ủi.

- Thôi xuống ăn sáng rồi tìm anh Long và anh Hải xem có chuỵên gì xảy ra, nhưng cậu định mặc thế này để đi ra ngoài à, váy hơi mỏng đấy !!! - Trúc nhìn nó.

- Không !! Quần áo hôm qua của tớ chắc khô rồi, tớ mặc cái đó chứ nếu mặc cái này tớ làm sao ra ngoài đc.- Nó phì cười.

Nói xong, Trúc bước xuống bàn ăn chờ nó thay đồ thì có chuông cửa là Hải và Long. Trúc thấy bóng dáng của họ ngoài cổng vội kêu người làm ra mở cổng. Trông Long và Hải hơi lo lắng, nhất là Long hôm qua chắc không ngủ đc hay sao mà hôm nay mắt thâm quần như con gấu Trúc :

- Hai anh đến sớm vậy ??? Chưa đến giờ đi học mà ?? - Trúc thấy dáng vẻ cả hai nên hỏi.

- Học gì nữa !!! Anh nói hiệu trưởng hôm nay bọn mình nghỉ rồi. - Hải nói rồi quăn phịch chìa khóa xe xuống bàn.

- Sao nghỉ ??? Có chuyện gì à ???- Trúc lo lắng hỏi.

- Ừ !!! thằng Phong bị mẹ nó nhốt từ hôm qua rồi, không điện thoại được sáng anh đến nhà nó gặp quản gia hỏi. Dì Mẫn Quân đi vắng rồi dặn quản gia không được cho bọn anh vào nhà nhưng anh hỏi hoài quản gia mới nói thằng Phong bị nhốt !!!! - Hải nói.

- Hôm qua đến giờ em cũng không điện được cho anh Phong!!! Hay mình đến nhà Phong đi ??? - Trúc quay sang nhìn Long vẻ như hỏi ý.

- Không được !!! Dì Mẫn Quân không cho mình vào. - Long đáp như xua đi ý kiến ấy.

Không khí căng thẳng trong căn phòng chỉ nhìn mặt ba người họ thôi thì người làm cũng phải bước đi nhè nhẹ. Mọi thứ im lìm không phát ra một âm thanh gì.

- Có chuyện gì vậy ??? Sao trông mọi người sầu thế ???- Nó bước xuống cầu thang ngạc nhiên hỏi khi thấy khuôn mặt Trúc lo lắng.

Vẻ tươi tỉnh của nó tắt lịm khi bắt gặp ánh mắt của Long. Nó cảm nhận được một chút lo lắng, một chút bối rối và hình như ánh mắt ấy khác hẳn ánh mắt của ngày hôm qua. Hơi dịu dàng và có cái gì đó rất ấm nhưng cũng chẳng có gì chứng minh điều nó cảm nhận là thật hay nó chỉ tự ảo tưởng. Không diễn tả được, lúc nào cũng vậy đối với nó ánh mắt của Long bao giờ cũng rất khó hiểu.

" Đến đây làm gì ?? "

" Không cần biết "

" Vậy thì về đi !! "

" Lí do ?? "

" Không cần biết "

" Không về "

" Tùy anh !!!! " .


".............. Ánh mắt vẫn vậy, vẫn lạnh lùng và cô đơn ..................."

Cuộc đối thoại im lặng này diễn ra chưa mất một phút. Nó phát bực với cái kiểu mà Long trả lời với nó. Nó thấy khó chịu khi Long không một lời hỏi han về nó, không một chút lo lắng cho nó. Giận một cách vô lí, mà chắc cái lí do mà nó đưa ra là tại Long đã đuổi nó đi không biết đó có thể xem là một lí do để giận không. Nhưng biết làm sao khi nhìn Long nó vẫn phát giận.

Lườm Long một phát rồi lại gần Trúc :

- Có chuyện gì sao ??? chẳng phải ổn rồi sao ???? - Nó nhẹ nhàng ngồi cạnh Trúc hỏi.

- Phong bị nhốt rồi Ly ạ !!! Tớ lo không biết anh ấy thế nào ??? - Trúc quay sang nói vói vẻ mếu có thể sắp khóc.

- Bà ta thật là quá đáng, con trai bà ấy mà bà ấy cũng nhốt. Điên thật !!!! - Nó quát.

- Quá đáng rồi cô làm gì người ta ??? Nói chuyện thừa. - Long nói vẻ khinh khỉnh đáng ghét.

- Anh im đi !!!! anh giỏi thì anh làm gì đi sao lại chỉ biết ngồi đây ???? - Nó lườm Long rồi quay sang - Sao cậu không điện thoại hỏi ba cậu thử xem ????? - nó nói với Trúc.

- Ừ !!! Em điện thử xem Trúc, biết đâu ba em giúp đc gì sao ??? - Hải nói.

- Để em điện thử !!! - Trúc lấy điện thoại bấm số.

Nó quay sang nhìn Long vẫn với khuôn mặt cao ngạo đáng ghét, vẫn cái nhếch môi khinh khỉnh. Thật sự nó không hiểu tại sao bọn con gái lại đi thần tượng một tên xấu xa thế này đã vậy còn lập ra một FC. Cái gì mà đẳng cấp bạch kim cỡ hắn cho xuống đẵng cấp bạc là vừa. Nó cười đắc ý cho cái suy nghĩ được xem là đúng đắn của nó khiến Long nhìn nó đầy khó hiểu.

" Alô !!! ba hả ??? " - Trúc hỏi.

" Ừ ba đây !! Có chuyện gì vậy con gái ??? à chuyện Phong thì ba biết rồi !!!! " - Tiếng ông phát ra qua điện thoại.

" Ba biết rồi ??? Vậy giờ tính sao ba ??? tụi con không gặp được anh Phong!!" - Trúc nói.

" Ba cần nhờ một người giúp đỡ đấy con gái ??? "

" Ai vậy ba ??? " - Trúc ngạc nhiên hỏi.

" Bạn con đấy, con bé Lưu Ly đấy !!!! " - Tiếng ông vừa dứt thì ngụm nước mà nó sắp uống vào bay thẳng vào mặt Long nhưng điều đó không làm cả bọn ngạc nhiên bằng cái câu nói của ba Trúc.

" Lưu Ly ?? cậu ấy giúp được sao ba ??? " - Trúc ngạc nhiên hỏi.
" Ừ !! Các con đưa con bé đến quán cà phê làm thêm của con bé đi. Ba và dì Mẫn Quân sẽ đến sau." Trúc quay sang nhìn nó đầy ngạc nhiên

- Này tớ thì làm gì mà ba cậu lại muốn tớ đi thế ??? - Nó hỏi Trúc và câu này thì cả Long và Hải đều muốn hỏi.

- Tớ không biết nữa. Nhưng ba tớ nói vậy thì chắc là cậu làm được đấy, giúp tớ nhé !!! - Trúc nhìn nó cười.

- Tớ sợ không giúp được mà còn phá hỏng nữa thì........!!!! - Nó lắc đầu.

- Đúng vậy !!! em làm ơn đừng nhờ con heo ngốc ấy làm Trúc ạ. - Long nói.

- Cậu có cần gay gắt vậy không ???? Ly à em thử đi chắc là được mà !!!! - Hải nói.

- Giúp tớ đi Ly, tớ tin là cậu làm được mà !!!! - Trúc cười động viên.

- Ừ !!! chắc là có thể đấy.......- Bất chợt nó nhớ ra một cái gì đó có thể giúp nó.

- Chắc chứ ???? sao tự nhiên chắc vậy ??? - Hải hỏi.

- Chắc chắn !!! Em cần lên phòng thu xếp một ít thứ, mọi người ra xe trước nhé !!! - Nó tươi cười tự tin nói rồi bước lên phòng không quên nhìn Long. Một cái nhếch mép nhìn nó ý như thách thức và chờ xem nó có thể làm được không.

" Tôi sẽ làm được !!! "

" Tôi sẽ chờ xem cô làm thế nào !!! " - Một nụ cười nhẹ hình như có chút động viên.........động viên !!! Ừ có lẽ là động viên nhưng dù sao nụ cười ấy cũng làm nó thấy an tâm và tự tin. Nó khẽ nhấc môi lên nở một nụ cười nhìn Trúc. Nó nghĩ nó sẽ cố gắng thay đổi đc suy nghĩ của một người cổ hũ và điều khó nhất là bà ấy không xem nó ra gì thì có thể nghe lời nó nói không nhưng sẽ cố gắng.
Tại Couple - nơi nó làm thêm. Hôm nay quán không có nhiều phục vụ cũng không có khách chỉ duy nhất một bàn có một vị khách là một người đàn ông trung niên - ba Trúc. Có vẻ như quán này đã được đặt trước vì thế không có ai. Ông ngồi khoảng được 5 phút trên tay vẫn còn đang cầm tờ báo lật qua lật lại xem trong lúc chờ ai. Dỉ nhiên bà chủ nhí nhảnh Lâm Mĩ Hoa phải chào mời vị khách này, vì đây là vị khách đặt hết cả quán của bà :

- Chào ông !!! Ông uống gì không ạ ???? - Dì Lâm tười cười mời mọc.

Ánh mắt dò xét xem ông ta là người như thế nào nhưng dỉ nhiên nhìn cái cách ông ta ngồi và đã đặt hết quán thì cũng biết ông ta là một người giàu có chứ không phải loại bình thường. Tuy dì Lâm cũng như nó chúa ghét nhưng tay nhà giàu làm phách nhưng cũng rất biết chiều người. Ông ấy nhẹ đặt tờ báo xuống bàn, ngước lên nhìn :

- Cho tôi một tách trà nóng là được !!! Cô biết con bé Lưu Ly chứ ??? - Ông ấy khẽ đặt cặp kiến xuống và nói.

Câu nói sau của ông ấy khiến cho dì Lâm ngạc nhiên, Lưu Ly được dì ấy và gia đình ba mẹ nuôi giấu kĩ không muốn lộ ra thân phận cô tiểu thư nhỏ của tập đoàn 3L đã từng phá sản, ông chủ tập đoàn - Lê Lân - ấy tức ba Ly đã tự vẫn còn người mẹ biệt tích vì trốn nợ ngân hàng và một phần vì lúc còn kinh doanh thì tập đoàn 3L đã từng làm nhiều tập đoàn khác phá sản vì thế cũng dễ khiến người khác câm phẫn. Tuy nhiên trong giới kinh doanh không được nhiều người biết về con gái ông Lê, đứa bé gái ấy là ai cũng chẳng ai biết, ông ta luôn giấu kỹ cô bé đi. Khi tập đoàn phá sản chẳng còn gì ngay cả nhà cũng bị tịch thu chỉ để lại một cô bé gái nhỏ tuổi nét mặt ngây thơ và bà vú nuôi.

- Sao......sao ông biết con bé ??? - Dì ấy ngạc nhiên hỏi có chút sợ. Vì bao năm nay thân phận nó được giấu kín tránh sự trả thù do ba nó đã gây ra. Đồng thời việc nó học võ giỏi cũng do bà Lâm bắt đi học để nó có thể tự bảo vệ được bản thân.

- Bà đừng sợ tôi không làm gì con bé đâu !!!! Nhưng đúng thật con bé ấy là con gái của ông Lê Lân chủ tịch tập đoàn 3L đã từng làm mưa làm gió một thời phải không ??? và con gái của một siêu mẫu nức tiếng thời ấy chứ ?? - Ông hỏi lại dù đã biết hết chỉ muốn khẳng định lại.

- Khô......ng...phải.....!!!- Dì Lâm trả lời, nét mặt tái đi.

- Thật sự không phải chứ ??? lúc ấy do kinh doanh phá sản mà ông Lê đã tự vẫn còn người mẹ siêu mẫu đã bỏ đi biết tích. Căn nhà được tịch thu để trả nợ chỉ còn lại một đứa bé-mà-không-ai-biết-mặt-mũi và được một bà vú dắt đi và đến giờ không ai biết tung tích của con gái ông Lê. - Ông ấy nói cứ như ông ấy đã biết gần hết sự việc.

Tập đoàn 3L là một tập đoàn chuyên về kim cương và các loại đá quý tương tự như nhà Long tuy nhiên lúc ấy tập đoàn này là một tập đoàn hùng mạnh và có thế lực nhất trong giới kinh doanh.

Nếu ai là một doanh nghiệp dù chỉ là nhỏ nhặt cũng phải từng biết qua 3L và đứng đầu tập đoàn này chính là ông Lê Lân một nhà doanh nghiệp trẻ tuổi nhưng đầy kinh nghiệm thương trường nổi tiếng không nương tay trước một con nợ nào đấy cũng là lí do mà nhiều tập đoàn đã thuộc vào quyền sỡ hữu của 3L. Vì thế mà nếu như quá hạn một ngày không trả nợ thì coi như tập đoàn ấy mất đi và mọi cổ phần thuộc hết về 3L. Lê Lân một cái tên mà ai cũng phải biết, một người đứng đầu về nền kinh doanh hiện thời. Nhưng từ lúc mà ông phá sản và tự vẫn thì không ai biết đứa con gái và bà vú nuôi ở đâu vì cũng chẳng ai biết mặt con bé nên mọi chuyện chìm trong im lặng và cũng dần quên mất theo thời gian.
- Sao ông lại biết rõ về con bé và gia đình con bé, hay ông chính là những con nợ của ông chủ tôi lúc trước ??? - Nét mặt dì Lâm nghiêm lại, chuyện gì liên quan đến nó dường như dì ấy không thể không quan tâm.

- Tôi không phải con nợ vì lúc ấy ai trong giới kinh doanh mà không biết về tập đoàn 3L. Dù không quen biết ông Lê nhưng những dự án kinh doanh mà ông ấy đã để lại khiến cho nhiều kẻ đang hốt bạc vì thế tôi biết ông ta là một doanh nhân tài giỏi và tôi nghĩ con bé sau này cũng là một người giống ông ấy. - Có lẽ nếu như lúc ấy những tập đoàn nhà Trúc, Long cũng chưa chắc đã bằng 3L. 3L cái tên ấy đã đi vào lịch sử kinh doanh một thời nhưng biết đâu nó lại sẽ tái lại một lần do chính con gái ông thì sao.

- Đúng vậy con bé rất thông minh, rất có nét của một người kinh doanh nếu như ông có thể nhìn ra thì con bé rất giống chủ tịch Lê. Nhưng tôi mong nếu ông đã biết thì mong ông đừng làm gì khiến ai biết về con bé đáng thương ấy. - Dì Lâm nói.

- Tôi cũng rất thương con bé, con bé là bạn của con gái tôi. Tôi thích sự gan dạ dũng cảm nói ra những gì mà con bé cho là sai.

Bỗng phía cửa có một người đàn bà trung niên chững chạc bước vào trong quán khiến cuộc nói chuyện ấy phải tạm dừng, không ai khác đó chính là mẹ Phong - bà Mẫn Quân. Khi thấy ba Trúc ngồi ở góc bàn bà ấy tiến lại gần, nhẹ đặt túi xách xuống và tháo gặp kính mát.

- Thưa bà !!! Bà dùng gì ??? - Dì Lâm hỏi.

- Cho tôi một ly sữa tươi !!! Ông muốn gặp tôi có việc gì sao nếu việc của Trúc và Phong thì ông khỏi cần bàn, mình là bạn lâu năm ông biết tính tôi rồi mà. - Bà Mẫn Quân nhìn ba Trúc vẻ đầy cương định.

- Bà đừng có cố chấp thế, chẳng phải bà và bà nhà tôi có hôn ước cho bọn trẻ rồi sao ?? sao giờ lại không chịu ???- Ông thổi nhẹ tách trà. Dì Lâm cũng đem ly sữa tươi ra rồi đặt xuống bàn.

- Ông Trịnh à !!! Ông biết lý do của tôi rồi mà, tôi cũng đâu muốn thất hứa với chị nhà nhưng tôi không làm khác được. Ông cũng biết giới kinh doanh quan trọng là sỉ diện và chữ tín mà đúng không ??? Nếu như hai nhà Trịnh và Phương làm thông gia tuy sẽ mạnh nhưng giới kinh doanh sẽ nghĩ gì. Hay là nghĩ con trai tôi đeo bám để dành cái hợp đồng đầu tư sắp tới chứ !!! - Bà Mẫn Quân phân trần.

- Nhưng bà nhìn tụi nó đau khổ được sao ??? tụi nó yêu nhau thế mà, thằng Phong thì bị bà nhốt ở nhà, con Trúc cũng đâu hơn gì nó cũng lo cho thằng Phong......bà dẹp đi cái sỉ diện hảo ấy đi hạnh phúc con cái mới quan trọng chứ !!!!- Ông Trịnh cũng giải thích gay gắt.

Dì Lâm có vẻ như cũng nghe hết cuộc đối thoại của hai người mặc dù không hiểu nhưng cũng ngầm đoán ra hai đứa trẻ mà hai người này đang tranh cãi chắc chắn là bạn của Lưu Ly. Bà có vẻ không thích lắm khi Lưu Ly vây vào những người nhà giàu, suốt bao năm qua bà luôn lo lắng là sẽ có người trả thù nó. Đó cũng là lý do mà ngoài giờ đi học thì nó chỉ được đến chỗ của bà để phụ giúp mà không được làm ở chỗ khác.

- Yêu là một chuỵên nhưng đâu phải yêu là có thể làm tất cả ??? Nói gì thì nói tôi vẫn không thể chấp nhận được chuyện này. - Bà ta cương quyết.

- Tôi thật sự không biết nói thế nào cho bà hiểu, bà thật là rồi bà sẽ hối hận bà còn nhớ cái con bé mà dám đứng lên mắng bà chứ, con bé đi chung trong bọn 3P đấy !!!!

- Nhớ !! Cái con bé rách rưới ấy tưởng nó là ai mà dám dạy đời tôi, chẳng hiểu sao bọn 3P lại quen biết con bé ấy !!!!!!- Bà ấy làm vẻ mặt khinh khỉnh.

- Bà đừng có lừa tôi, tôi biết những câu nói của con bé cũng làm bà phải nghĩ lại việc bà đang làm là đúng hay sai phải không ?? thế giờ bà có muốn nói chuyện với con bé ấy không ???? - Ba Trúc nói.

- Tôi không muốn nói chuyện với con bé ấy, nó không biết trên dưới gì cả !!!!!

- Nhưng con bé ấy muốn nói chuyện với bà đấy , nó nói cần nói chuyện với bà, hay là bà sợ con bé lại nói trúng tim đen của bà lần nữa ????????- Ông khẽ nhấp môi tách trà nét mặt giỡn cợt.

- Tôi thách con bé ấy dám nói nữa đấy, thế ông nghĩ tôi sợ con bé ấy sao ????

- Vậy thì bà thử nói chuyện với con bé đi, con bé rất dễ thương và đáng yêu.

- Được thôi để tôi xem con bé ấy định nói gì mà ông cho là dễ thương !!!!!
K...É....T.....

Tiếng thắng của chiếc xe hơi đang đậu ngoài cổng rít lên, mọi người xuống xe duy chỉ có nó xuống sau cùng như một người đặt biệt. Trúc nắm chặt tay nó nhìn như là hãy cố gắng vì Trúc. Nó cảm thấy hơi chùng bước, bỗng phút chốc nó cảm thấy hạnh phúc của Trúc năm gọn trong tay nó hay đúng hơn là trong lần nói chuyện này. Nó cảm nhận hình như đôi chân nó đơ lại ở đâu đấy trong xương tủy như bị đông thành đá.

Qua ô cửa kính nó nhận ra có vẻ mẹ Phong không ưa gì nó khi thấy nó hiện diện nơi này, nó cũng biết điều ấy là điều dỉ nhiên nó cũng chẳng thích gì bà ấy nhưng bắt buộc phải nói chuyện. Nhìn sang dì Lâm có vẻ như dì ấy không hài lòng khi nó đi trong một chiếc xe hơi sang trọng và quen biết toàn những người giàu có thế này. Không biết tại sao nó cứ đừng lặng ra cứ như là dưới chân nó là một cái hố sâu và nó đi kẹt ở đó không đi được nữa.

- Đi thôi !!! Đứng đó làm gì ??? - Long bước lại kéo nó, trong giây ấy hình như nó thấy Long đang kéo mạnh nó ra khỏi cái hố sâu do nó tạo ra. Khi Long chạm vào tay nó kéo đi dường như có một luồng sinh lực kì lạ chạy khắp cơ thể qua từng mạch máu không biết đó là sức mạnh gì nó chỉ biết điều đó làm nó thêm đứng vững.

- " Cố gắng lên đấy !!!! " - Trong lúc đi đến gần chỗ bà Mẫn Quân Long ghé sát vào tay nó thì thầm câu ấy không mất đến một giây nhưng đủ cho nó cảm nhận. Nhìn Trúc phía sau đang như cỗ vũ nó khiến nó càng tự nhủ với bản thân " Cố lên !!! Mày làm được mà Ly !!! " . Gần hơn có vẻ như cả bọn rất gần cái bàn ấy, duy chỉ có nó là được hưởng đôi mắt khinh miệt từ mẹ Phong.

- Các con đến rồi à !!!! - Ba Trúc nhẹ nhàng hỏi.

- Dạ !!!! Chào dì Mẫn Quân !!!! - Cả bọn đồng thanh, chỉ có nó cảm thấy hơi miễng cưỡng để chào nhưng sao nó đâu phải là nhân vật chính trong cuộc trò chuyện ngày hôm này, là Trúc mới đúng chứ sao nó còn cảm thấy run hơn Trúc vậy.

- Ừ !!!- Lạnh lùng phớt lờ lời chào của cả bọn.

- Bây giờ để Ly và dì nói chuyện riêng !!! Các con theo ta !!!! - Ông nói cứ như mọi việc đã được sắp đặt trước vậy, cả bọn im lặng đi theo, Hải và Trúc nheo mắt cười động viên nhưng sao chổi lại không cười mà chỉ một cái nhếch mép lạnh lùng rồi bước đi, nó cảm thấy như bị bỏ mặt vậy. Mọi người bỏ đi vào trong gần chỗ dì Lâm chẳng biết có thể nghe thấy cuộc nói chuyện không nhưng chắc sẽ là không vì điều đó cũng xem như tôn trọng lịch sự.

- Này con bé rách rưới, có chuyện gì thì nói đi !!!!! - Bà ấy nâng nhẹ cốc sữa lên uống.

Lúc mới bước vào nó thật sự thấy sợ bà ta nhưng sau câu nói này thì hình như nỗi sợ chạy đi mất tràn về một nổi tức giận thế chỗ, khiến nó thấy không cần e dè trước loại người không xem ai ra gì thế này.

- Thứ nhất tôi không phải là con bé rách rưới mà nếu có đúng như vậy bà cũng không có quyền kêu tôi, thứ hai nếu bà bảo tôi rách rưới thì chắc tôi cũng có thể bảo bà " nhà giàu cổ hủ " chứ ????

- Hỗn xược, người quả thật là không biết trên dưới gì cả !!!! Chẳng hiểu sao con ta có thể làm bạn với người !!!! - bà ta có vẻ đã nổi giận.

- Vậy bà xem lại bà đi, tại sao con trai bà không làm bạn với bà ??? Mà tôi đến đây cũng chẳng muốn cãi tay đôi với bà, tôi chỉ muốn cho bà nghe một thứ !!!! - Nói rồi nó lục lục cái ba lô ra, lôi ra cái Iphone của nó khiến ba ta khó hiểu. Bấm thoắt vài cái nó để nhẹ trên bàn.

" Thật sự tớ rất yêu Phong, yêu rất nhiều. Tớ sẽ làm tất cả vì anh ấy nhưng tớ thật sự không biết làm gì. Nói thật tớ cũng không ghét mẹ Phong, tớ rất thích bà ấy từ nhỏ tớ đã không có mẹ, bà ấy rất tốt với tớ dù có nhiều lần bà ấy khắt khe với cả tớ và Phong nhưng thật sự bà ấy là một người tốt. Tớ xem bà ấy như mẹ tớ vậy. Tớ biết những gì bà ấy lo là đúng nhưng......tớ cũng chẳng biết thế nào cho đúng. "........

Bà ta và cả nó đều im lặng nghe, đó là một đoạn mà nó ghi lại trong điện thoại. Ban đầu nó nghĩ sẽ thu lại cho Phong nghe nhưng lần này phải để bà ta nghe trước. Nét mặt của bà ta cỏ vẻ tái đi khiến trong lòng nó càng nôn nao. Đoạn băng dứt, hình như nó thấy có ít nước động trong đôi mắt nếu chớp đi chắc chắn sẽ rơi xuống.

- Bà đã nghe hết chưa ??? bà thấy việc bà đang làm đã làm nhiều người đau khổ không ???? Bà nỡ nhìn con mình đau để đổi lại cái sỉ diện hảo của sao ???? - Nó quát vào mặt bà ta. Bà ấy đang dùng một ít khăn giấy để lau đi những giọt nước trên mắt.

Cỏ vẻ như cuộc nói chuyện giữa nó và bà ta càng tồi tệ, bà ta chẳng nói một lời nào với nó nữa. Ba Trúc và cả bọn bước ra, bà nhìn Trúc đôi mắt đỏ ngấn nước đang cố gắng quẹt bớt đi. Bà im lặng đứng dậy lại gần Trúc.
- Bác xin lỗi vì đã làm con buồn nhiều thế, bác mong con vẫn tôn trọng và hiểu cho bác !!! - Bá ấy nắm tay Trúc.

- Con hiểu mà bác, con luôn xem bác như mẹ con mà !!! Không sao đâu bác !!!!

- Bây giờ thì bà đã thấy việc bà làm đã làm con gái tôi đau khổ nhiều không ??? thẳng Phong nhà bà chắc cũng không hơn gì đâu !!!! - Ba Trúc bước lại gần chỗ nó nắm tay nó lên trong khi đó nó còn lục lục cất ba lô.

- .........Bác à, đừng làm vậy, Phong và Trúc yêu nhau thật lòng mà bác !!! - Long nói.

Sự im lặng của bà Mẫn Quân khiến tất cả đều hiểu bà như đang nhận lỗi và đồng ý cho Phong và Trúc duy chỉ bà là người sỉ diện nên không thể nào thú nhận đặc biệt trước mặt lũ trẻ như thế này. cả bọn cười tươi rạng rỡ chỉ có nó hình như chưa hiểu ý :

- Thế bà định tiếp tục cố chấp nữa sao ???? - lại tiếp tục châm dầu vào lữa.

- Thôi được rồi Ly !!!! Không sao nữa cả mà !!!! - ba Trúc nhìn nó cười, tuy nó không biết bà đã chấp nhận chưa nhưng nhìn nét mặt ba Trúc thì cũng hiểu là ông đang muốn nó không nói nữa. Trò chuyện một hồi ba Trúc và bà Mẫn Quân ra xe đi về chỉ còn lại cả bọn ngồi phịch xuống ghế thở phào, đặc biệt là Trúc như đang rất hạnh phúc :

" Ly này !! cám ơn cậu lắm lắm đấy !!!! " - Trúc ôm lấy nó.

" Tớ cũng chẳng làm gì đâu, tất cả là do cậu đây !!! " - Nó cười nhìn Trúc rồi uống vội tách trà.
Top - Hỗ Trợ - Video - Thư Viện
C-STATU-ON
© 2009 - 2020 AyEmm.Net