XtGem Forum catalog
wapste đã chuyển sang địa chỉ ayemm.net hãy bấm vào đây để vào wapsite.ayemm.net cập nhật game, truyện mới liên tục
GB|Music|BlogHOME
- 10-08-20 11h49'

-Nhãm còn tính tiền cơm với tui nữa hả?
-Hjhj tui nói vậy thui chứ bik bà thương tui sao nở lấy tiền tui đc!!!!!!!!
-Bà đúng là Thiên mà
-Trời khó lường lém!hjhj
-Thui vào đây tui lấy cơm cho ăn
.................
Về đến nhà, tắm rửa ăn cơm xong là tôi chuẩn bị bài mai dạy cho thằng nhox, ko bik học lực ra sao nữa, nhưng đành cố gắng vậy. Xong việc tôi đi ngủ thật sớm để mai có tin thần hơn chứ
.................
Ở NHÀ NHOX
-Sao, thấy cô gái đó được ko? Người phụ nữ hỏi
-con chả bik nói sao cả
-Mẹ nghĩ nó sẽ dạy con được với lại nó cũng xấu xí nên mẹ ko sợ
- Mẹ đúng là....-nhox nói với vẻ nghĩ ngợi
-Mẹ sao hả? tất cả chỉ muốn tốt cho con thui
-Cám ơn- nở một nụ cười kinh khủng(mẹ thật sai lầm con đã thik cô bé đó rùi)
-Cô ta có nhìu điểm đặc biệt "kinh khủng". Nhox lại nói
-Vậy là tốt- người phụ nữ trả lời- àh đồ ăn mẹ nấu ngon ko, mẹ bỏ cả buổi chìu đó
-Áh nếu mẹ ko muốn con trai mẹ chết sơm thì mẹ đừng bao giờ làm việc này nữa
-Con...............wa' đáng- người phụ nữ trở nên tức giận- tại sao tui lại sinh ra thằng con như thế chứ?
-Tại ông trời- trả lời một cách nhẹ nhàng rùi nhox bỏ lên phòng để người phụ nữ ngồi đó với ông quản gia
Vào phòng nhox ngồi suy nghĩ..............bỗng, bật ra cười một cách ngớ ngẩn
-Cô gái này đúng là có nhìu điểm để ta suy nghĩ.........
- Ông vào rồi àh!- nhox hỏi với vẻ đầy suy nghĩ
- Cậu chủ đang làm gì đó?- ông quản gia trả lời
- Tôi chỉ đang xem mấy cuộn băng chống trộm của nhà ta, giờ tôi mới thấy nó quan trọng thiêt. Mà chắc là ông cũng xem nó rồi đúng ko?( cuôn băng quay lai tất cả hành động của mọi người khi ở trong nhà, đương nhiên là nhox đang xem lại hành động của Thiên thui!)
- ùh cậu tin mắt thiệt đặc biệt là con gái, có lẽ chẳng ai qua mắt được cậu rồi!- vừa nói ông quản gia vừa mở một nụ cười trông rất hiền từ
Chẳng nói gì nhox nhìn ông quản gia, vẫn vẻ mặt lạnh lùng, rồi lại nhìn vào màn hình tivi trước măt. Ông quản gia cũng im theo, có lẽ đang nghĩ ngợi và hắn chợt nói
-Tôi ko biết nói gì nữa, tôi cũng ko hiểu tại sao? cô ấy......- nhox nói với vẻ ngập ngừng, đầy khó hiểu và rồi mỉm cười nụ cười đẹp nhất của nhox từ trước tời giờ. Nó là nụ cười thật sự ko giả tạo ẩn chứa đầy niềm vui
- Cậu đã thấy gì nào kể tôi nghe đi...., tôi đang rất tò mò đó- ông quản gia nói với vẻ đầy thích thú rồi ngồi ngay vào chiếc ghế salon gần đó và chờ đợi
-Ông ko biết đâu!!!!!!!
- Nếu cậu ko chịu nói vậy để tôi nói cho câu nghe nha - ông quản gia vừa nói vừa tỏ ra thích thú- loại bỏ mái tóc rối và bộ đồ kinh khủng của cô bé đó thì có thể nói................... đó là một cô gái rất đẹp, với nước da trắng và những đường cong quyến rũ trên gương mặt ấy có thể hóp hồn rất nhìu chàng trai và công tử nhà ta là một trong số đó. Cậu chủ đúng là.........., cô gái đã ngụy trang thế mà cũng ko qua đươc mắt cậu- vừa nói ông quản gia lại cười, tiếng cười cực kì lớn
- Tôi ko nói chuyện với ông nữa- nhox đỏ chín mặt chẳng nói thêm gì, thui thủi leo lên giường
Ko nín được cười ông quản gia vẫn nói: " Cậu chủ ngủ ngon, mơ đẹp". Nói xong ông ta bỏ xuống nhà để nhox một mình lẩm bẩm cái gì đó....Trong đầu nhox giờ chỉ có duy nhất hai chữ "tại sao?"
..........................

Rầm chiếc xe lao tới.............
-Duy, cậu tỉnh lại đi,tớ xin cậu, làm ơn mà!!!!!!!!!!!- tôi nói trong nước mắt
-Duy, Duy ơi làm ơn!
Cổ họng tôi giờ đã thắt chặt ko nói được lời nào, nước mắt cứ tuôn ra. Tôi ôm chặt lấy Duy cố tìm lấy hơi ấm trong người cậu ấy.
-Đưa cậu ta đến bệnh viên- giọng một người vang lên- nhanh lên để ko kịp.
-Không...-tôi la lên thất thanh và hắn xuất hiện, hắn đang mỉm cười
-Tại sao?????????????? và tôi ngất đi
Chuông đồng hồ reo lên. Tôi giật bắn cả người, cơ thể tôi giờ đã ướt đẫm mồ hôi, giấc mơ ấy thật đáng sợ. Lê người ra khỏi giường, vừa bước, vừa suy nghĩ. Có cái gì đó rất lạ, tôi ko nhớ nữa nhưng nó ko giống ,"thui" tôi tự nhủ quên nó đi.
Tắm rửa thay đồ, ăn vội bữa sáng rồi xách balo "đi làm". Ra khỏi nhà, tôi cố gắng hít thật sâu để có thêm sinh khí. Và tiếp tục hì hục hì hục đạp xe đến nhà "nhox đó" (từ nhà hắn đến nhà tôi là một quãng đường khá xa
Reng........reng....., tôi bấm chuông cửa, đợi một lúc thì ông quản gia ra và lại một vẻ rất trân trọng, ông mở cửa và chào tôi một cách nghiêm trang: "chào cô"
-Dạ, con chào chú- nở một nụ cười nhưng tôi vẫn ko vui khi ông ko nhớ lời tôi nọi
-Cậu chủ trên lầu chắc đang đợi cô đó- ông quản gia tiếp tục nói
-Dạ, vậy con lên liền vì đường xa nên con đến trễ một chụt
-Ko sao đâu............- nói và ông nở một nụ cười rất thân thiện- cô tự lên lầu nha tôi có chút việc, ko đưa cô lên đó đươc.
-Dạ, con biết rồi, cám ơn ộng
Vừa nói xong, ông bỏ đi luôn, tôi đành tự lên đó vây. Nhà hắn to thật, nếu hôm qua tôi ko để ý chắc cũng ko biết đường đâu mà lên lầu. Tới nơi, hắn là thứ tôi nhìn thấy đầu tiên. Hắn mặc áo thun trắng với chiếc quần lửng đen trông rất dễ thương, tôi tự nhủ "thật sự nhox này rất dễ thương. Hôm qua thì rất lạnh lùng còn hôm nay thì rất....... cũng ko biết sao nữa, lỡ thấy vậy chứ ko phải vậy rồi sao hix!"
-Chào nhox, ngày mới vui vẻ nha! giờ chúng ta sẽ hoc ở đâu nào?
Hắn đứng lên ko nói tiếng nào, lủi lủi đi lên lầu. "hix tôi nói mà thấy vậy chứ ko phải vậy"
-Chị theo tôi- hắn quay lại nói - nhanh lên chị đã trễ 5 phút giờ còn định lò mò àh
- ừ chị biết rồi- vừa nói vừa theo hắn. Tự dưng tôi thấy mình giống học sinh hơn là một cô giáo
Căn phòng chúng tôi sẽ học rất to, và chứa đầy sách. Trời ơi,cứ thấy sách là tôi ko ngăn được mình, tôi ngắm nghía hết cuốn này tới cuốn kia quên mất là hắn đang đợi. Có rất nhìu sách, nhìu quá như một thư viện vậy, tôi đi một vòng kiếm sang có cuốn sách nào hay ko rồi chợt nhận ra là mình đã lạc trong "mê cung" sách này. Chết tôi rồi..........................!!!!!!!!!!!!
- Vũ, em có ở đó ko vậy, chị nghĩ là mình lạc rồi, Vũ!!!!
Đang bước chợt có bàn tay nắm lấy tay tôi, một bàn tay rất lớn và ấm áp. Tôi giật mình quay lại
-Sao chị đi lung tung vậy, mình học phòng bên kia mà, qua bên đây làm gì!!!!!!!!!!!!- hắn nói như quát
-Tại chị thấy em vào đây, rồi chị vào theo nhưng...........
-Nhưng thấy sách là chị ko thèm nhìn tôi nữa, đi vòng vòng tham quan chứ gì!
-Ừ có lẽ vậy- tôi trả lời rồi. Nhận ra là tay hắn vẫn nắm chặt tay tôi, tôi vội rút ra nhưng cái bàn tay to lớn ấy cứ nắm chặt rồi kéo tay tôi đi theo tay nó
-Em, làm gì vậy, thả tay chị ra chị tự đi được rồi!- Tôi nói nhanh rồi cố rút tay ra
-Nếu tự đi được thì tôi đâu mắc công vào đây kiếm
-Tại..................- tôi ngừng lại- chị biết rồi, chị sẽ đi theo em nhưng em bỏ tay chị ra đã, chị ko thích con trai nắm tay chị đặc biệt là một thằng nhox như em....
Vừa nghe, hắn liền rút tay rạ quay lại quát tôi: "tôi đã bảo chị đừng kiu tôi là thằng nhox mà" rồi bỏ đi luôn. Có lẽ là hắn giận rồi nhưng biết sao giờ tôi ko nói sai, thui đành tự đuổi theo hắn vậy. Chân hắn dài, tôi phải chạy theo mới hòng theo kip.
......................
-Nào giờ chúng ta bắt đầu học, đã mất quá nhiều thời gian rồi, mẹ em sẽ ko thích điều này đâu. Rồi nói cho chị xem em ko biết làm bài nào trong năm lớp 11 hả- tôi cố gắng hỏi một cách thân thiệt
-Ko có bài nào ko làm được- hắn trả lời, cộc lốc một giọng nói cực kì khó chịu
-Vậy là tốt- tôi mỉm cười vui vì hắn ko đến nổi tệ- giờ em làm một số bài cho chị xem nào? bài 8 trang 145 này nè
Hắn im lặng đọc qua cái đề rồi mỉm cười trả lời: "quá dễ nên ko thích làm". Trời,vừa nghe hắn nói tôi muốn té ngửa.
-Thì nó dễ vậy thì em làm đi, học mà ko thích là sao? chẳng lẽ đi thi em đọc đề rồi bảo nó dễ nên ko làm àh?-Tôi hỏi lại trong tức giận
- Chị đoán chính xác lắm, ko bao giờ tôi làm những bài dễ kể cả khi thi- hắn trả lời, gương mặt ko thể hiện một chút cảm xúc nào, rồi hắn quay qua lấy đại một cuốn truyên nào đó trên bàn và bắt đầu đọc
- Em.......
Rồi tôi im lặng, cầm cuốn sách giáo khoa của hắn lên lật đọc tìm những bài thật khó đánh dấu vào để hắn làm. Một lát sao tôi giựt cuốn truyện trên tay hắn tôi đặt vào đó là cuốn sách giáo khoa và nói: "giờ thì làm đi những bài này ko dễ đâu"
-Hi! nhưng giờ thì tôi hết hứng làm rồi, đợi chừng nào có hứng lại tôi sẽ làm cho chị xem- Hắn trả lời và theo sau câu đó là nụ cười khinh khỉnh, khó ưa
-Này giờ em muốn chị làm gì thì em mới học hả?-tôi quát lên trong khi hắn tiếp tục đọc truyện
-Chị hãy làm cho tôi một việc rồi tôi sẽ học- hắn hỏi giọng hí hửng
-Việc gì?
- Nói ra lỡ chị ko đồng ý sao? lúc đó thì chán lắm
-Ừ nếu em chịu học chị sẽ làm cho em một việc, nhưng em phải học chăm chỉ cho đến khi chị hết dạy em, OK- tôi trả lời ko một chút suy nghĩ vì đó là một việc chắc cũng rửa chén giặc đồ gì thui, dễ mà)- Nhưng ai biết em có nuốt lời ko chứ
-Ko bao giờ, chỉ sợ chị thui!!!!!!
-Vậy làm giấy cam kết đi, em sẽ học thật tốt trong tuần này với chị, để chị xem sao rồi mới thực hiện lời hứa với em.
-OK, ai thất hứa sẽ là con rùa- hắn trả lời một cách chắn chắn
-Được, ai thất hứa sẽ là con rùa. Giờ thì em làm mấy bài tập này đi, cả bài này, bài này nữa... Nhớ là ko được làm sai, khó hỉu chỗ nào thì hỏi chứ làm sai là lời hứa mất tác dụng ha!!!!!hjhj- tôi mỉm cười

Tiep>

Top - Hỗ Trợ - Video - Thư Viện
C-STATU-ON
© 2009 - 2020 AyEmm.Net