XtGem Forum catalog
wapste đã chuyển sang địa chỉ ayemm.net hãy bấm vào đây để vào wapsite.ayemm.net cập nhật game, truyện mới liên tục
GB|Music|BlogHOME
- 10-08-20 13h07'

Kì 1: Chợt nhận ra, mình đã...


Nhìn từng thằng bạn lặng lẽ tách nhóm để "ra riêng", tôi "thương thân tủi phận" cho mình.


Không phải vì tôi "ế" mà do quan điểm chọn bạn gái quá ư kì quặc của tôi...Thứ nhất: Tôi không thích những cô nàng nổi tiếng đình đám ở lớp này lớp nọ, trường này trường nọ. Tôi không thích những nét đẹp giả tạo hoặc chỉnh sửa quá nhiều. Những cô nàng xinh từ đầu đến chân, lúc nào cũng bước đi thật kiêu hãnh, không phải mẫu người tôi quan tâm.

Thứ hai: Tôi chỉ thích những bạn nữ nghiêm túc và chững chạc. Học hành phải ổn. Không cần xinh. Những cô nàng xinh đẹp thường kiêu kì và có nhiều vệ tinh theo đuổi. Tôi muốn bạn gái mình chỉ thuộc về mình.

Thứ ba: Bạn gái tôi phải hiểu tôi và cho tôi hiểu về cô ấy.

Chính vì những tư tưởng hơi "cực đoan" như thế mà đến bây giờ, những thằng bạn thân cứ nhìn tôi rồi cười, và những bạn nữ thấy tôi thì ái ngại. Một thằng bạn bảo: "Mày xem lại mình đi, học hành không lo, suốt ngày quậy phá, chỉ được cái mẽ ngoài, thì hỏi sao mấy nàng mọt sách để ý cho được! Những cô nàng xinh đẹp kiêu kì, thích đi chơi hơn học, mới "xứng đôi vừa lứa" với mày thôi!". Chút tự ái nổi lên, nhưng ngẫm lại tôi cũng thấy...đúng! Nghe có vẻ tôi hơi "mơ cao" đúng không? Một cô nàng xinh đẹp, dễ tìm vô cùng. Nhưng một cô nàng không đẹp sở hữu một tâm hồn thánh thiện, hơi khó...

Trên thế giới này, cứ một người xinh sẽ có một người không xinh. Điều đó chứng tỏ những cô gái phù hợp với sở thích của tôi không phải quá hiếm. Tôi không nói rằng mình ghét cái đẹp. Tôi trân trọng cái đẹp, tôi thích nhìn những cô gái xinh đẹp. Nhưng nếu chọn người để yêu thì tôi chẳng bao giờ lấy cái đẹp làm mục tiêu hàng đầu.

Bọn con trai, lúc rảnh thường rỉ tai nhau, làm thế nào để chinh phục một cô nàng xinh đẹp, đỏng đảnh. Tôi cười...Chẳng việc gì phải chinh phục để hạ thấp giá trị bản thân. Nhiều lúc tôi chẳng làm gì mà luôn nhận được những lá thư, tin nhắn tỏ tình. Nhưng rất tiếc, tôi không hứng thú. Tôi thích đi chinh phục hơn.


o0o

Tôi rất thích nhìn con gái nổi giận. Mỗi lần giật tóc hoặc "vô tình" ném giấy trúng vào đầu cô nàng nào đó, tôi thường ước cô ấy quay lại nhéo mình, hoặc nổi giận đùng đùng và trả đũa. Ai càng giận, tôi càng hứng chí và chọc tiếp. Tuy nhiên, chỉ thỉnh thoảng "ức chế lâu ngày" vì nỗi cô đơn tiềm tàng, tôi mới chơi những trò con nít ấy...

Tôi không sợ đứa con gái nào trong lớp, kể cả nhỏ lớp trưởng. Nhưng có một trường hợp ngoại lệ. Đó là Vũ Vy - cô lớp phó học tập giỏi giang, suy nghĩ chín chắn và thường trò chuyện rất nghiêm túc. Không hiểu sao tôi chẳng thể đùa giỡn với Vy được. Tôi rất tôn trọng cô ấy. Tôi ngưỡng mộ Vy vì nhiều điều. Cũng không thể gọi đó là sự ngưỡng mộ mà là một điều gì đó khó tả...Lẽ dĩ nhiên, điều này cần sự xúc tác mới bộc lộ rõ rệt...

Hồi ấy, tôi hay chơi trò ném phấn tứ tung khắp lớp. Nhỏ lớp trưởng cầm cây thước dài dí tôi chạy vòng vòng, làm tôi càng hăng. Từ bục giảng, tôi hất đi cả một hộp phấn bể nát, hàng chục viên phấn vụn rơi xuống bàn Vũ Vy. Tôi giật mình, định thần lại, chuẩn bị nhận một sự "trừng phạt" kinh khủng. Vũ Vy rất nghiêm, nàng sẽ không như những đứa con gái khác. Sự trả đũa của Vy, tôi không hình dung được, nhưng có lẽ nó sẽ mạnh như lốc xoáy và cuồng bạo như sóng thần...

Và rồi tôi bất ngờ...

Vy nhẹ nhàng thu gom từng viên phấn lại cẩn thận, cho vào hộp, đưa lại tôi, rồi nói: "Lần sau cẩn thận hơn Vĩnh nhé! Phấn vụn thế này sao viết bảng bây giờ?"

Sau lần đó, tôi bớt giỡn hơn. Trong mắt tôi, Vy là một điều gì đó đặc biệt, chỉ cần Vy nói là tôi nghe. Những gì Vy nói, tôi thấy điều nào cũng đúng...

Tôi bắt đầu phát hiện ra mình có những cảm xúc không bình thường từ khi Phúc - tên Bí thư thông minh trí thức - tiếp cận và trò chuyện với Vy ngày một nhiều...


o0o

Phúc càng trò chuyện với Vy bao nhiêu thì tâm tưởng tôi càng hướng đến Vy bấy nhiêu. Tôi bỗng thấy "chướng mắt" khi họ cùng nhau học thêm, cùng nhau làm bài tập, cùng nhau nán lại vài phút ra về...

Khi tôi nói với thằng bạn thân rằng, hình như mình đã để ý Vy, nó cười sằng sặc và bảo: "Trời ạ? Mày sao thế? Trên đời thiếu gì con gái, sao lại chọn Vy?". Khi ấy tôi rất tức giận khi nó dám chê thần tượng của tôi, nhưng rồi nghĩ lại, tôi buồn buồn.

Đúng. Vy không đẹp. Và đó chỉ là cách "nói giảm nói tránh" đó thôi.

Học chung lớp gần ba năm, theo những gì tôi biết và quan sát thì chẳng tên con trai nào để ý Vy cả, dù tính tình Vy khá tốt và nàng học rất giỏi. Ngày nào Vy cũng chỉ học ở trường, rồi lặng lẽ về nhà, Vy hòa đồng với tất cả nhưng ít trò chuyện cùng ai quá lâu...Mọi người đều mến Vy nhưng để trở thành bạn thân của Vy hay một cái gì cao hơn nữa, có vẻ hơi khó.

Tiep>>

Top - Hỗ Trợ - Video - Thư Viện
C-STATU-ON
© 2009 - 2020 AyEmm.Net