Polly po-cket
wapste đã chuyển sang địa chỉ ayemm.net hãy bấm vào đây để vào wapsite.ayemm.net cập nhật game, truyện mới liên tục
GB|Music|BlogHOME
- 11-08-20 02h18'


-Em và cậu PHong rất thân nhau?????????- tôi hỏi hắn

-Vâng-hắn trả lời

-Ba em đâu sao chị chẳng bao giờ gặp thế- tôi lại hỏi

-Ba em đang làm việc ở Mỹ lâu lâu mới về, mà sao thế chị- hắn trả lời tôi một cách thành thật

-Tại sao em lúc nào cũng lạnh lùng vậy?- tôi hỏi tôi biết câu này hơi khó

-Ừ!! thì tại em ko thích cười vậy thui, với lại em thấy chẳng có gì vui nên ko cười- hắn mỉm cười rồi nhìn tôi một cách ngây thơ

-Tại sao em lại ko gặp chị trong mấy ngày qua- tôi vẫn cứ hỏi

-Tại vì em muốn tao cho chị sự bất ngờ và vì em ko muốn cho chị gặp anh Phong thế thôi

-tại sao lại ko cho chị gặp anh Phong?

-Vì anh ấy là dạng sát gái số một dù có thân thì em vẫn ngại với lại em phải tạo bất ngờ trong ngày sinh nhật của ảnh nữa

-Sinh nhật gì?

-PHong đến đây để mời em đi sinh nhật và cốt là muốn gặp bạn gái em trước mọi người

-Vậy sao chị thấy em hoảng hốt khi nghe câu Phong gì đó đến

-Vì em sợ anh ta thấy chị, biết sự thật về chị giống em khi nhìn chị lần đầu tiên rồi anh ấy nói mẹ thì em khỏi học với chị còn gì

Tôi im lặng nhìn hắn rồi nhìn ông quản gia, suy nghĩ............

-Chị còn hỏi gì nữa ko?-hắn nói

-Tại sao em muốn chị làm bạn gái của em- tôi hỏi vì tôi đang ko chắc chắn cái gì đó

-Em ko biết nhưng lần đầu tiên gặp chị, cái lần đó chị hiện ra trong mắt em là một bông hoa hồng rất đẹp nhưng đang bị thiếu cái gì đó.Em đã bị bông hoa đó làm mê mẩn khi đến gần và em nhận ra ngây sự ưu buồn trong ánh mắt tuyệt vời của chị, em đã nghĩ và em đã quyết tâm làm cho bông hoa này trở nên tươi tốt và xanh tươi. Đương nhiên thì sau đó bông hoa đó sẽ thuôc về em- vừa nói hắn lại mỉm cười

Tôi đỏ hết cả mặt chẳng biết quay đi đâu nữa

-tôi kể với cô cũng đúng chút chút ha !!-ông quản gia nói

-Chú chẳng nói câu gì đúng cả, chú làm con mất ngủ mấy đêm- tôi nói vẻ đầy trách móc

-Tôi ko nói vậy thì cô có nhận lời cậu chủ hôm nay ko, hay vẫn cứ.....-ông quản gia nói lại miệng mỉm cười

-Ông đã nói gì với cô ấy thế?-hắn quay qua hỏi ông quản gia gương mặt ngơ ngác

-Về nhà tôi sẽ kể cho cậu- ông quản gia nói rồi đứng dậy - chuyện coi như giải quyết xong tôi xin đi- vừa nói xong là ông quản gia đã biến mất để tôi với hắn một mình

-Giờ em sẽ làm gì với chị đây?- hắn nhìn tôi ma mảnh "thui chết tôi rồi!!"
teddy_pooh is offline Trả Lời Với Trích Dẫn

Chap 10
Chúng ta sẽ đi đâu vậy?- tôi hỏi trong khi hắn kéo tôi đi

-Lên xe rồi em sẽ nói chị- vừa nói hắn vừa cười, lúc này hắn chẳng khác nào một chú bé mới được mẹ cho kẹo

-Chị lên xe đi- hắn nhìn tôi nói, mắt hắn nhìn thẳng vào tôi ko chớp

-À! chị muốn chúng ta về nhà em và bắt đầu học trễ giờ rồi- tôi nói đầu nghĩ vu vơ

-Chẳng lẽ- nói rồi hắn ngưng quay mặt đi, tôi cá là hắn đang tức giận

-Chẳng lẽ gì.....chị thật tình là ..... chị sẽ làm bạn gái của em nhưng đâu cũng có giới hạn và vì...

-Một ngày cũng ko được ư?- hắn nói gương mặt lại lạnh băng

-Ừ thì.....cũng được- tôi nói tự dưng có một cảm giác cực buồn chạy từ đầu xưống chân tôi, tôi bị gì thế vậy

-Lên xe đi- hắn nói rồi mở cửa xe cho tôi

-Chị xin lỗi..... chị ko cố ý- tôi nói vì biết mình vừa làm một chuyện ngu ngốc

Không nói gì thêm hắn đẩy tôi lên xe rồi đóng cửa lại.Qua bên kia xe hắn mở cửa ra và ngồi kế tôi thật vui vì điều đó... tôi tự mỉm cười

-Chúng ta sẽ làm gì? - tôi hỏi hắn một cách nhẹ nhàng

-Em muốn hỏi - hắn nói vớ gương mặt lạnh lùng- chị có thích em ko vậy? tại sao chị nhận lời làm bạn gái em hay là vì thương hại.....-hắn quay qua tay đặt lên vai tôi giữa chặt

-Chị..... chị thích em đó là sự thật, ko gặp em chị thấy nhớ chị muốn được em quan tâm, chị muốn ở cạnh em nhưng.....- tôi nói nhìn vào mắt hắn tôi nói

-Chỉ cần vậy thôi!!!!! em chỉ cần vậy thôi- nói rồi hắn ôm tôi nhẹ để tôi tựa vào vai hắn

-Nếu em hỏi chị có trả lời thật lòng chị cho em biết ko?- hắn lại hỏi trong khi vẫn đễ tôi tựa vào vai hắn

-Ừ, chị sẽ nói hết- tôi nói thật lòng và vì trong tim tôi chắc ko muốn phải nói dối hắn một chút nào

Tôi im lặng và hắn cũng im lặng, hắn ko hỏi và tôi cũng chẳng nói gì, ko gian thật yên tĩnh nhưng vẫn rất dễ chịu

-Ông quản gia chắc sắp ra rồi- hắn nói sau một hồi lâu im lặng

-Ừ- tôi trả lời rồi ngồi thẳng cố ko bị hắn kéo vào người

-Chị muốn đi đâu?- hắn hỏi

-Chị ư? chị muốn đến cánh đồng cỏ lau - tôi nói mỉm cười rồi lại nghe nhói mặt tôi lại biến sắc

-Cánh đồng cỏ lau?- nhìn tôi chợt hắn ko hỏi nữa.Im lặng

Hắn như đang biết tôi nghĩ gì lúc nào cũng vậy, đúng là con người khó đoán
-Chị đã từng yêu - hắn nói gương mặt đăm chiêu

-Em đang hỏi chị - tôi quay qua nhìn hắn đợi câu trả lời nhưng ko có gì- ừ đã yêu, yêu rất nhiều một người..... chị... chị nghĩ em biết điều đó.

-Ừ!- hắn nói- cánh đồng là một nơi đặc biệt với chị.

-Chị sẽ kể cho em nghe khi nào ra cánh đồng- tôi nói mỉm cười thật nhẹ lòng nếu tôi ko giấu hắn bất cứ điều gì

-Chị ko cần kể nếu chị ko thích- hắn nói thật nhẹ nhàng như an ủi tôi

Tôi nhìn hắn, cảm động, đặt tay lên tay hắn nắm chặt :" chị sẽ kể hết vì chị là bạn gái em mà "

-Ừ chị là bạn gái em, em sẽ ở bên chị dù chị ko cần- hắn vừa nói xong thì ông quản gia đến

-Xin lỗi toi đến trễ - vừa nói ông vừa bước lên xe- chúng ta sẽ đi đâu?

-Đi đến cánh đồng cỏ lau ông biết chỗ nào vậy chứ- hắn nói nhưng mắt vẫn nhìn vào tôi

-Hãy đến chỗ gần nhà chị đi cho dễ, chị sẽ chỉ đường - tôi nói khi cảm thấy quá tĩnh lặng

-Ko, chúng ta sẽ đi kiếm chỗ khác, kiếm hoài cũng ra thui - hắn nói

-Nhưng.....-àh vẫn như thường lệ nhảy vào - em ko thích đến nơi đã có dấu chân của người đi trước

-Chỗ nào mà chả có dấu chân người - tôi nói lại rồi nhìn hắn cười kiêu kích

-Uhm, có lẽ nhưng em đi đâu thì chị phải theo ko nói nhiều- vừa nói hắn vừa quay đi chỗ khác chắc
chắn đang cười thầm trong bụng

Chúng tôi cứ vậy im lặng, tay nắm tay cho đến khi xe ngừng.Thời gian này thật tuyệt, tôi thích sự im lặng của hắn, thật dễ chịu, bên hắn tôi cảm thấy rất bình yên ko nghĩ ngợi ko lo sợ , chỉ có niềm hạnh phúc bao quanh lấy tôi thế thôi......

.................

-Chúng ta đang đi đâu vậy?- tôi hỏi khi nhìn thấy một cảnh vật thật tuyệt vời hiện ra trước mắt. Một cái hồ thật to bao quanh là cây cây nhiều lắm. Hai bên đường là những hàng cây to mát, nói chung là tuyệt vời

-Ra cánh đồng bông lau như chị nói - hắn trả lời rồi cũng chồm người về phía tôi nhìn ra cửa- cảnh ở đây đẹp thiệt chị thật hay....

-Sao lại hay??????????- tôi hỏi nhưng chưa có người trả lời thì xe ngừng lại

-Hai người cứ đi theo con đường này rồi cũng tới cánh đồng thui- ông quản gia nói rồi mở cửa cho tôi và hắn

-Cám ơn ông- hắn nói rồi ghé vào tay ông quản gia nói nhỏ gì đó rồi quay lại kéo tôi ra khỏi xe

-Chúng ta đi nào- hắn nói rồi nắm lấy tay tôi mỉm cười bước đi

Chúng tôi đi vào một con đường nhỏ, xung quanh toàn cây hình như con đường này dẫn ra cái hồ to lớn kia

-Em ra đây lần nào chưa? - tôi hỏi vì thấy hắn quá ránh đường

-Có một lần nhưng ko phải tìm cánh đồng bông lau- hắn nói rồi bước đi

-Ừ

Chúng tôi đi, gió thổi làm lá cây cứ rơi nhè nhẹ trước mặt chúng tôi, mát quá!!!!!!!!.Hạnh phúc

-Giờ em muốn nghe chuyện gì nào - tôi hỏi khi hắn đang cố lấy một chiếc lá vướng trên tóc tôi
Im lặng, hắn nhìn tôi

-Chị chưa quên người đó đúng ko?- hắn hỏi xong rồi lại bước đi

-Ừ!!!!!!! chị ko biết chừng nào chị sẽ quên, nhưng chị biết trái tim chị lúc nào cũng hướng về anh ấy- tôi nói rồi lại quay qua tay cố giữa ko cho hắn bước tiếp- chị xin lỗi, chị thật tham lam chị chưa quên nhưng chị vẫn muốn có em

-Ko sao, ko cần phải xin lỗi vì em biết chị sẽ thuộc về em, em sẽ ở eb6n chị ko bao giờ thả chị ra đâu- hăn....

-Chị....- tôi, tôi cảm thấy tôi lỗi quá

- kể em nghe mọi việc đi- hắn nói rồi nắm lấy tay tiếp tục bước đi

-Người đó tên Duy, Duy giống chị...... lưôn vui vẻ, quan tâm nhìu đến người khác.Bên cạnh Duy chị rất vui và theo tự nhiên tụi chị đã đến với nhau thật hạnh phúc.Hồi đó tụi chị là đôi đẹp nhất trong trường ai cũng vui vì tụi chị ở cạnh nhau trừ một người.....

Kể tới đây tôi im lặng, nước mắt lại cứ thế chảy ra, chẳng nói gì thêm cúng tôi cứ bước.

-Hà là người bạn rất thân của chị, chị rất quí Hà thật sự chị coi Hà như một người chị một người để chị luôn tôn trọng và noi theo. Nhưng khi chị và Duy quen nhau Hà đã ko vui, Hà cố tình tránh xa chị và mọi người.Lúc đó chị đã ko hỉu và Duy cũng ko hiểu, Duy đã đến bên Hà như một người bạn, cố làm Hà vui vì biết Hà là bạn chị Và đâu ai ngờ là Hà đã yêu Duy lại càng yêu hơn....

Nói đến đây tôi lại khóc lớn hơn, lòng tôi lại đau những hình ảnh ấy cứ hiện về ngày một rõ. Hắn ôm tôi thật chặt vì biết tôi đang rất sợ, hắn vưốt mái tóc tôi rồi nhẹ nhàng nói

-Ko sao mọi chuyện qua rồi, chị phải chấp nhận nó, chị phải quên và em sẽ làm chị quên - hắn nói rồi lấy khắn lau nước mắt cho tôi

-Chị đã nhìn thấy Duy hôn hà trong phòng nhạc, chị đã.....- tôi nói rồi nhìn hắn -em hãy làm chị quên, quên những sai lầm chị đã gây ra, đau....chị đau quá

-Chuyện gì đã xảy ra vậy?- hắn hỏi nhìn tôi với ánh mắt lo âu cực kì lo âu

-Duy đã bị xe đụng vì chị, Duy đã cứu chị mà ko nghĩ về Duy.Chỉ vì chị chỉ vì chị ko tin, vì chị mất sự tin tưởng, vì......chị ko bao giờ tha cho mình. Ngay sao đó , Hà biến mất Hà bỏ đi chị ko biết Hà đi đâu.............Một lúc chị làm hai gia đình tan nát, làm những người xung quanh chị đau......chị sai

Tôi nói, ngục xuống ko bước nỗi nữa, giờ tôi đã nói, tôi đã đau và cũng ko biết còn đau ko....

...............

Hắn cõng tôi, một đoạn đường dài, ấm áp

-Cánh đồng bông lau của chị kìa- hắn nói , mỉm cười nụ cười tuyệt vời nhất

Bông lau trắng, nhẹ nhàng nó ko phụ thưộc ai, nó tự do, nó sống mọi nơi, tinh khiết và thoải mái. Cười mỉm cười, tôi cười trong nỗi đau.Cười và đau, lòng thắt lại Duy toi xin lỗi nhiều lắm thật sự.....

-Chị cám ơn- tôi ôm chầm lấy hắn, cười nhưng nước mắt vẫn chảy- em hãy ở bên chị đừng bỏ chị nha !!

Cánh đồng, tôi nhìn, gió, bông lau, tôi ko cô đơn vì hắn đang ở cạnh tôi đang xoa dịu trái tim của tôi........Gió, một lần nữa bông lau lại có gió
Chap 11
-Này học đi chứ sao cứ nằm lên chân chị hoài vậy?- tôi nói trong khi hắn đang ngủ trên người tôi (ko biết phải ngủ ko hay giả bộ )- nè, bảo dậy rồi mà- tôi nói lớn trong khi hắn cứ trơ ra

-Chị yên coi, em hôm qua em đã học rất chăm chỉ, hôm nay chị phải cho em hưởng thụ một chút chứ- hắn nói nắm vẫn nhắm

-Nhưng em đã nằm như thế này từ sáng đến giờ rồi!!!!!!!!-thật sót cái tôi-Thì vậy nhưng chị mỏi chân quá- tôi rên rỉ cho hắn nghe

-Vậy ư? sao chị ko nói- rất ngoan nghe xong hắn ngồi dậy liền, đúng là cậu nhox

Dạo này tình cảm của chúng tôi đã tiến triển rất nhiều nhưng nhìn hắn tôi biết hắn đang cố làm mọi cách để tôi vui.

Vươn vai rồi quay qua phía tôi:" cám ơn chị nha, em đã ngủ rất ngon". Nói xong hắn lại chạm tay lên mặt rồi nựng má tôi...

-Sao em ko ngoan một chút nào vậy hả?- tôi nói mặc dù vậy thì mặt vẫn ử đỏ

Ko nói gì hắn đứng dậy, đỡ tôi đứng dậy theo và.....

-Nếu chị nói em ko ngoan thì em ko ngoan cho chị xem- vừa nói hắn vừa kéo tôi lại gần, một tay luồn vào mái tóc tôi, một tay nhẹ nhàng đặt vào hông tôi.....

-Nè, chị sẽ đánh đấy- tôi nói khi hắn chưa kịp làm gì

-Ừ thì đánh, em đoán trước rồi nhưng..... đối với em là chuyện bình thường- hắn nói rồi cười hí hứng....

Im lặng. Hắn hôn tôi, một nụ hôn thật nhẹ nhàng đầy ấm áp.Tay hắn cứ thế kéo tôi lại thật gần hắn cho đến khi ko còn khoảng cách, hắn ôm tôi thật chặt.

-Em yêu chị, mỗi ngày em lại yêu chị hơn, cám ơn- hắn nói rồi thả tôi ra, mắt hắn nhìn thẳng vào tôi

-Nè, còn như vậy một lần nữa chị sẽ cho em biết tay- đương nhiên lời nói phải đi đôi với hành động, tôi thục một cái thật mạnh vào bụng hắn- cái này là nhẹ đó nhox....

Hắn ôm bụng, mặt nhăn nhó như là rất đau:" đau quá, chết em rồi". Tôi mỉm cười vì tôi biết hắn đang đóng kịch

-Thôi nào cậu bé, chị ko dễ bị lừa đâu- vừa nói tôi vừa xoa tóc hắn "đúng là rất dễ thương"- học thui!!!! chơi đủ rồi- vừa nói tôi lại vừa kéo hắn vào bàn.....

................

-Chừng nào bà mới cho tui gặp thằng nhox đó hả Thiên- Duyên đang cố năn nỉ tôi từ nãy đến giờ

-Thì.... sẽ đến lúc bà sẽ biết thôi -tôi nói mỉm cười mong là Duyên thôi nói nữa bởi tôi nhức đầu quá rồi

-Biết đợi tới chừng nào đây....- hix, Duyên lại giả bộ rơi nước mắt," cứ vậy sao tôi chịu nổi.... thôi chắc phải cho nhỏ gặp mới đc"

-Ừ! mai tui sẽ kêu nhox đến nhà bà chơi, mà ko biết được ko nữa - tôi nói

-Được mà, được mà-Duyên mỉm cười - tui thật sự muốn gặp người làm thay đổi bà, chắc là tuyệt vời lắm.

-Ừ , rất tuyệt vời- tui nhìn Duyên, rồi nhìn ra cửa....

.............
Trời mưa, mưa lớn kinh khủng tôi phải dầm mưa vào nhà hắn.... thiệt là khổ

-Em bảo chị là để ông quản gia chở, sao chị cứng đầu thế- Hắn nói khi thấy tôi vào nhà- chị lạnh lắm ko đấy????????????-hắn hỏi vẻ mặt đầy lo lắng

-Chị ko sao, lâu lâu tắm mưa một lần cũng vui mà- tôi mỉm cười nhìn hắn, nói vậy nhưnh thật sự thì lạnh rung cả người

-Chị theo em- nói rồi hắn kéo tôi đi, hix người gì đâu mà...

Chúng tôi vào phòng hắn, nếu tôi đoán ko lầm,.....Đây là một căn phòng to, quá rộng là đằng khác, bố cục thật sự là ko hợp chỉ có một cái giường, một cái bàn trên có mấy vi tính, có dãy ghế salong nữa nhưng dù sao thì cũng quá nhỏ so với căn phòng này...
-Ngủ môt mình ở đây em ko thấy sợ à!!!!!!!- tôi hỏi trông khi ngơ ngác nhìn mọi thứ

-Em quen rồi- nói rồi hắn trùm lên đầu tôi một cái khăn- chị lau khô tóc đi ko bệnh

Tiep>

Top - Hỗ Trợ - Video - Thư Viện
C-STATU-ON
© 2009 - 2020 AyEmm.Net